ĐỢT DỊCH NÀY CUỘC SỐNG DẠY CHÚNG TA RẤT NHIỀU BÀI HỌC

Có những ngày chán nản cùng cực. Nếu có ai hỏi cũng chẳng biết trả lời như thế nào, nó bắt đầu từ đâu. Vì không phải một chuyện đâu, “nhiều chuyện” lắm.

#meiti

Tự nhiên mấy ngày trước còn vạch ra kế hoạch sắp tới phải làm hoàn thành những việc nào, rồi còn hăn hái say mê học tiếng anh cho kịp ra trường. Đùng một phát giãn cách đến bây giờ cũng gần 3 tháng, cuộc sống mình khựng lại rơi vô khoảng thời gian gọi là khủng hoảng.

Quen quá phải không? Đó là chuyện thường của cuộc sống. Tôi cũng gặp bạn cũng gặp và mọi người trên thế gian này đều gặp. Nếu vui vẻ là một dạng cảm xúc thì chán nản cùng cực cũng vậy. Nó tựa như một cơn bão, đến thì chúng ta làm gì? Tất nhiên là phải vững cột, gia cố cho chắc cái tâm lý đang bấp bênh của bạn, và chờ bão đi qua thôi. Đừng đấu với cơn bão này, ai đời lại đi đấu với bão bao giờ, chắc chắn là không rồi.

Tâm trạng bấp bênh lên xuống không phanh

Tôi có thấy một tựa sách là ” Cảm xúc là kẻ thù số một của thành công”. Dù chưa đọc nó, bản thân tôi thấy nó đúng với tâm trạng tôi hiện tại. Sau một ngày quần quật với những việc như học tiếng anh, rồi tìm ý tưởng vẽ rồi thiết kế vẽ vời trên máy thì ban đêm là lúc tôi ôm quyển sách nhìn “cơn bão ngầm” đang ngự trị trong chính bản thân tôi. Bạn thử để ý đi, khi bạn an yên nhìn mọi chuyển động xung quanh, và bạn sẽ thấy được cơn bão cảm xúc sắp ập đến. Việc tôi làm là ngồi yên và chờ đợi nó đi qua. Thay vì uống cà phê, tôi chọn uống một ngụm trà xanh mua dở trên Cầu Đất. Thật ra từ đầu năm 2021 đến giờ tôi bị say cà phê dù là một ly latte nhiều sữa. Xong sau đó tắm thật sạch, ngắm dàn cây Nhất Mạt Hương của tôi.

Khi đối diện với những ngày đáng chán như vậy, ta sẽ mỉm cười biết rằng rồi nó cũng sẽ qua, rất nhanh thôi.

Mùa dịch này tôi học được rất nhiều thứ, phần là không có việc làm và phần là tôi đã bỏ qua rất nhiều điều mình cần làm từ mấy năm trước. Dĩ nhiên, nhận ra và làm nó sẽ không có gì gọi là muộn, chỉ cần một chút kiên trì, một chút nhẫn nại, mọi thứ đều có thể bắt đầu lại từ đầu.

Đầu tiên, tôi học được cách thích nghi với những thay đổi bất ngờ. Dịch đến bất ngờ, theo đó giãn cách lâu tôi cũng bất ngờ theo. Đến bây giờ, tôi đã học được cách chấp nhận cuộc sống. Để bản thân rơi vào một mớ hỗn độn, để nó đi qua, tôi tập trung lại với những kế hoạch đã định, và thay đổi hành trình, chứ không vì sự gián đoạn đó mà bỏ đi cả một hành trình tôi đã cố gắng.

Học được cách tiêu khiển những thời gian bị bỏ rơi. Khi đắm chìm trong sự chán nản, tôi vực dậy bằng cách làm điều tôi thích, không bó buộc. Thế là tôi học được cách thiết kế một chiếc ảnh xinh xinh, tự edit video lyric những bản nhạc tôi thích. Tìm lại nguồn cảm hứng học render cho công việc. Còn bây giờ là đang viết ngẫm nghĩ của tôi trên chiếc web của ông anh bị bỏ quên.

Nói đến đây tôi là nghĩ tới, cảm giác được sống một cách bình dị, giản đơn là quý giá chứ không phải hiển nhiên. Biết ơn những ly cà phê, những ngày dạo vòng quanh Sài Gòn với ly trà đào dầm ở chợ đêm Hồ Thị Kỷ, những buổi tụ tập bạn bè, gặp lại một người anh, người chị lâu rồi không liên lạc. Thật đáng nhớ!

Cuối cùng là học được cách sẻ chia. Cám ơn những người sát cánh bên tôi đã hỗ trợ, sẻ chia với tôi trong khoảng thời gian này. Tôi tin có luật Nhân quả, mọi sự tốt đẹp sẽ đến nếu chúng ta cố gắng và làm tốt nó. Một vài sự giúp đỡ lẫn nhau, có thể làm cho một trái tim ấm hơn bao giờ hết.

Đừng để dịch cản bước chân của bạn, mọi sự có thể nếu bạn biết cố gắng. Học được cách an yên, và hiểu được “cơn bão cảm xúc” thì mọi chuyện khó khăn trong mùa dịch này sẽ nhanh chóng đi qua. Sau đó là một bầu trời xanh mát đang chào đón chúng ta.

Tôi đã có những bài học cho chính bản thân mình. Còn bạn thì sao? Cơn bão của bạn như thế nào rồi?