Cân bằng cuộc sống: Hạnh phúc – Khổ đau

Tiêu đề nghe có vẻ quen quen nhỉ ….. hừm..ừm… bạn nghĩ đúng rồi đấy. Ai từng học Mác – Lê-nin mà không chết mệt vì mấy câu này. Giống kiểu “Hai mặt đối lập tạo thành mâu thuẫn biện chứng tồn tại trong sự thống nhất với nhau”, nghe nó cứ vô lý kiểu đối lập lại thống nhất mà thống nhất thế nào lại đối lập với nhau cơ chứ. Nhưng lý ra, nó cũng rất là thuyết phục đấy.

Lan man mở đề quá, bài này mình không ngồi phân tích triết học đâu (vì có biết nhiều đâu mà nói ^^), muốn mượn cái tựa để viết về một trạng thái mình rất hay gặp trong cuộc sống thường ngày mà nếu nhớ cái câu in đậm đậm ở trên bạn sẽ thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều đấy.

Có bao giờ bạn cảm thấy bực bội, khó chịu tới mức muốn buông bỏ hết chưa?. Có bao giờ bạn bắt buộc phải giải quyết một vấn đề, một sự cố mà thật tâm bạn chỉ muốn … quánh luôn cái người bắt bạn xử lý việc đó chưa?. Mình nghĩ ai đủ 18t trở lên cũng gặp hết trơn hoàn cảnh trên rồi đúng không?. Nhớ lại nào, khi vào hoàn cảnh đó, tâm lý bạn như thế nào, cảm xúc bạn ra sao, riêng đối với mình, chậc, sao nhỉ, phải gọi là “tệ”, tệ thiệt đấy. Mà cái gì càng tệ mình lại càng phải tìm hướng xử lý nó. Và rồi ngồi chiêm nghiệm ra sau bao lần “tệ” đó cũng lóe lên được chút định hướng cho bản thân lấy lại cân bằng; cái mà mình hay lẩm nhẩm, như ông bà mình thường ca thán “khổ trước sướng sau”.

“khổ trước-sướng sau” hay “sướng trước-khổ sau” không phải vấn đề chính, mình muốn nói ở đây. Trọng tâm, là bạn có nhận thấy, dù hạnh phúc hay khó khăn, nó đều đi chung với nhau một cặp. Đúng chứ?. Khi xe bạn dở chứng hư giữa đường lại gặp thêm trời nắng chang chang, bạn phải dắt bộ vài cây số, mồ hôi ứa ra ướt áo. Đích thị đây là “khổ” rồi. Nhưng lại đi tiếp 1 đoạn, bạn chợt nhận thấy có một quán sửa xe ngay trước mặt, có anh chủ quán dễ thương và nhiệt tình giúp bạn sửa xe mà không chặt chém gì. Lúc này, đích thị đây là “sướng” rồi. Ở đây, mình đưa ra kết lại vầy nhé: việc bạn tìm được quán sửa xe và bạn cảm thấy may mắn vì điều đó chỉ đúng khi xe bạn hư mà thôi. Tức là, bạn chỉ cảm nhận, thật sự cảm nhận được niềm vui (mặc dù với người khác điều đó chưa chắc là niềm vui đối với họ) khi bạn đã trải qua khó khăn mà thôi.

Như tiêu đề mình nói, cân bằng giữa hai mặt đối lập; cân bằng giữa niềm vui-khổ đau, hy vọng-thất vọng, thành công-thất bại,… là điều hiển bắt buộc, mình nghĩ bạn nên chú ý tới nó. “Cân bằng” theo ý mình là hãy vui vẻ lên khi gặp khó khăn, vì biết qua khó khăn sẽ là hạnh phúc thì sao. Hãy tin tưởng điều đó nhé.

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*